cô vợ bác sĩ của tổng tài hắc đạo

Cô Vợ Bác Sĩ Của Tổng Tài Hắc Đạo [FULL] Đề Cử. Đọc Truyện (0) 5.5 /10 trên tổng số 2 lượt đánh giá. Thông Tin. Giới Thiệu. D.S Chương. Tác Giả: AnHa31295. [Tác giả Ruby Joy -- Thể loại: Đô thị , Ngôn Tình ] Giới thiệu truyện ngôn tình đặc sắc Cô Vợ Bác Sĩ Của Tổng Tài Hắc Đạo của Ruby Joy: Thành phố S một thành phố phồn hoa, lớn bậc nhất nước, buổi tối những tầng nhà ngút trời, cả thành phố đều tràn ngập ánh đèn rực rỡ tấp nập người đi qua kẻ Wo Treffen Sich Singles In Hamburg. Anh là một người đàn ông độc thân toàn kim cương, lạnh lùng, vô tình. Trong giới bạch đạo anh là một chủ tịch cao cao tại thượng nắm trong tay các chuỗi nhà hàng, khách sạn, trung tâm mua sắm trong và ngoài nước. Giới hắc đạo, Dạ Thành Đông là người đứng đầu Dạ Tử Môn chỉ cần nghe đến là khiến người người run sợ, anh luôn xem phụ nữ là công cụ để anh phát tiết không hề yêu thương gì nhưng anh không ngờ mình lại có một ngày yêu thương cô nhiều đến như thế. Cô là một bác sĩ quái dị, tùy hứng có những khả năng đặc biệt mà hiếm ai có được, xinh đẹp, tài năng cô đều có hết. Cuộc sống của cô trải qua rất yên bình nhưng bỗng một ngày cuộc sống của cô bị đảo lộn, rối tung lên bởi một người đàn ông tuyệt tình, bá đạo. Anh là người đàn ông mang đến hạnh phúc cho cô cũng chính anh khiến cho cô đau khổ, đau đớn nhất trong cuộc này do Ruby Joy cho phép NovelToon đăng tải, nội dung chỉ là quan điểm của bản thân tác giả, không thể hiện lập trường của NovelToon   Truyen24 trang web đọc truyện online miễn phí giới thiệu bộ truyện " Cô Vợ Bác Sĩ Của Tổng Tài Hắc Đạo " mới nhất và cập nhật nhanh nhất từ các nguồn, hỗ trợ đọc truyện trên mọi nền tảng thiết bị. Giới thiệu truyện Cô Vợ Bác Sĩ Của Tổng Tài Hắc Đạo Thể loại Đô thị, Ngôn Tình, Hiện đại, Nữ cường Văn án truyện Cô Vợ Bác Sĩ Của Tổng Tài Hắc Đạo Một người đàn ông đơn độc lãnh đạm, gian ác. Ngoài sáng, anh ta là quản trị của tập đoàn Dạ thị, buôn bán những chuỗi nhà hàng quán ăn, hotel, trung tâm sắm sửa... Trong tối, Dạ Thành Đông lại là kẻ đứng đầu Dạ Tử Môn, lừng danh lừng lẫy trong giới hắc đạo. Con người làm ăn trong cả giới hắc bạch như anh, trong tâm địa luôn coi thường con gái, anh xem chúng ta như một công cụ để nam nhi sử dụng mà thôi. Trích đoạn truyện Cô Vợ Bác Sĩ Của Tổng Tài Hắc Đạo Cô đi ngang sang 1 con hẻm tối tăm, vừa đi ngang cô ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc truyền ra từ con hẻm, mũi cô rất nhạy hoàn toàn có thể ngửi ra bất cứ mùi nào, từ rất xa cô đã có thể ngửi được. Cô bước vào trong con hẻm âm u ấy, mùi máu càng nồng hơn, thấp thoáng cô nhìn thấy bóng người đang nằm bên dưới đất, cô tiến lại gần không chỉ có vậy nhìn thấy người đang nằm dưới đất kia là 1 trong người đàn ông body toàn thân máu me, khuôn mặt anh ta ngũ quan tinh tế, nước da trắng ngần đôi mày lưỡi kiếm, hàng mi dài, cong vút nói cách khác vẻ đẹp của anh đó là bức tranh tuyệt tác của thần thánh. Cô ngồi xổm xuống lay nhẹ người anh ta, anh ta có chút phản ứng mắt hé mở trong mờ ảo anh nhìn thấy một cô gái rất chi là xinh đẹp động lòng người, môi mấp máy nào đấy rồi rơi vào hôn mê."Nè! Anh kia! Anh kia." Cô chú ý quan sát người anh thấy anh có rất nhiều vết thương toàn là bị bắn, cô quan sát kỹ các chỗ đạn xốc người anh dậy, vì bệnh viện rất gần nên cô cõng anh đi nhanh đến bệnh viện, cô còn có 1 điểm rất khác với các người phụ nữ thông thường khác là cô rất khỏe cô ăn rất nhiều 1 bàn ăn ba người cô rất có thể ăn hết đó là một chuyện rất chi là bình thường đối với cô. Hãy tiếp tục đọc truyện “Cô Vợ Bác Sĩ Của Tổng Tài Hắc Đạo“ full tại Truyện24 để theo dõi những diễn biến tiếp theo của bộ truyện này bạn nhé! Thành phố S một thành phố phồn hoa, lớn bậc nhất nước, buổi tối những tầng nhà cao ngút trời, cả thành phố đều tràn ngập ánh đèn rực rỡ tấp nập người đi qua kẻ đi lại, một cô gái mặc áo sơ mi trắng đơn giản phối với quần tây màu đen chân mang giày cao gót màu đen tóc buộc cao lộ rõ gương mặt trắng trẻo, mịn màng đôi mắt to tròn, trong trẻo, cái mũi cao thanh tú, đôi môi đỏ mộng, ngọt ngào, vóc dáng hoàn hảo chỗ cần lồi thì lồi chỗ cần lõm thì lõm trông cô như một bước tranh tuyệt mĩ. Cô đi ngang qua một con hẻm tối tăm, vừa đi ngang cô ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc truyền ra từ con hẻm, mũi cô rất nhạy có thể ngửi ra bất cứ mùi nào, từ rất xa cô đã có thể ngửi được. Cô bước vào trong con hẻm âm u ấy, mùi máu càng nồng hơn, thấp thoáng cô nhìn thấy bóng người đang nằm dưới đất, cô tiến lại gần hơn nữa nhìn thấy người đang nằm dưới đất kia là một người đàn ông toàn thân máu me, gương mặt anh ta ngũ quan tinh xảo, nước da trắng ngần đôi mày lưỡi kiếm, hàng mi dài, cong vút có thể nói vẻ đẹp của anh chính là bức tranh tuyệt tác của thần thánh. Cô ngồi xổm xuống lay nhẹ người anh ta, anh ta có chút phản ứng mắt hé mở trong mờ ảo anh nhìn thấy một cô gái vô cùng xinh đẹp động lòng người, môi mấp máy gì đó rồi rơi vào hôn mê. "Nè! Anh kia! Anh kia." Cô chăm chú quan sát người anh thấy anh có rất nhiều vết thương toàn là bị bắn, cô quan sát kỹ những chỗ đạn bắn. Cô xốc người anh dậy, vì bệnh viện rất gần nên cô cõng anh đi nhanh đến bệnh viện, cô còn có một điểm rất khác với những người phụ nữ bình thường khác là cô rất khỏe cô ăn rất nhiều một bàn ăn ba người cô có thể ăn hết đó là một chuyện vô cùng bình thường đối với cô. Bệnh viện Ái Tâm, mấy y tá thấy cô đang cõng anh liền đi đến giúp, cô cau mày nói với y tá"Mấy cô mau lấy băng ca đến đây mau." Y tá lập tức lấy băng ca đến để anh nằm xuống, gấp gáp nói"Mau đẩy anh ta vào phòng cấp cứu anh ta bị trúng đạn." Mấy y tá nhanh chóng đẩy anh vào phòng cấp cứu, cô thay đồ phẫu thuật rồi bước nhanh vào phòng. Suốt mấy tiếng trôi qua, cô cẩn thận, tỉ mỉ lấy từng viên đạn trên người anh, anh bị trúng tổng cộng bốn viên đạn. Anh được đẩy vào chăm sóc đặc biệt, cô quay về phòng làm việc của mình ngã người ra ghế nghỉ, tiếng chuông điện thoại reo lên trong túi áo cô lấy ra chiếc điện thoại đang reo, là của anh ta, Hạo Phú? Cô bấm nút nghe, chưa kịp nói gì thì bên kia một giọng đàn ông lo lắng, khẩn trương vang lên"Lão đại! Anh không sao chứ? Hiện tại anh đang ở đâu để chúng tôi đến đón." Lão đại? Anh ta là người của hắc đạo sao? Cô giọng nói nhẹ nhàng cất lên "Lão đại của các anh đang ở bệnh viện, anh ta bị trúng đạn." Hạo Phú cau mày, giọng phụ nữ? Anh không quan tâm hiện tại quan trọng nhất vẫn là lão đại, anh lạnh lùng hỏi"Bệnh viện nào?" Hạ Tử Quyên lạnh nhạt nói ngắn gọn rồi cúp máy"Bệnh viện Ái Tâm." Hạo Phú nhanh chóng cùng những người khác lái xe đến bệnh viện, Hạ Tử Quyên mệt mỏi đi về nhà, căn nhà nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi, thoải mái bên trong ngôi nhà vô cùng sạch sẽ cô đi thẳng vào phòng lấy đồ thay rồi nằm dài lên giường ngủ. Tại bệnh viện, tất cả bác sĩ, y tá những người trong bệnh viện một phen náo loạn vì sự xuất hiện của rất nhiều người mặc đồ đen, đeo kính râm, gương mặt dữ tợn. Một chàng trai gương mặt thư sinh, nho nhã nhưng ánh mắt hoàn toàn sắc lạnh anh là Hạo Dương, anh trừng mắt hỏi y tá " Người mới vừa trúng đạn được đưa vào đây hiện tại đang ở đâu?" Cô y tá hoảng sợ, lắp bắp nói"Ở...Ở phòng chăm sóc đặc biệt phòng 401, ở lầu ba." Tất cả bọn họ nhanh chóng đi đến, mở cửa phòng nhìn thấy anh gương mặt xanh xao, nằm trên giường bệnh, cô y tá nhìn thấy bọn họ có chút hoảng sợ liền hỏi"Các anh là người nhà của bệnh nhân này sao?" Hạo Dương gật đầu, cô y tá đưa Hạo Dương chiếc điện thoại, cố rặng ra một nụ cười, che lấp hoảng sợ"Đây là điện thoại của bệnh nhân." Hạo Dương cầm lấy điện thoại, cô y tá vội bước nhanh ra ngoài cô không thể ở trong đó thêm được nữa, quá đáng sợ đi. Sáng hôm sau, Dạ Thành Đông toàn thân đau nhức, khẽ cau mày tỉnh dậy, anh đưa mắt nhìn xung quanh anh nhớ lại cô gái tối qua, Hạo Phú thấy anh đã tỉnh gương mặt lộ rõ vẻ vui mừng"Lão đại! Anh đã tỉnh?" Hạo Dương liền đi gọi bác sĩ, bác sĩ nhanh chóng xuất hiện kiểm tra cho anh, thấy anh đã không còn gì bất thường, cười nhẹ nói"Đã không còn gì nguy hiểm có thể chuyển sang phòng bệnh thường được rồi." Vị bác sĩ ấy nhìn anh dường như là đang quan sát"Cậu trai trẻ! Cậu rất may mắn đó." Dạ Thành Đông cau mày khó hiểu, giọng nói lạnh tanh"May mắn? Ông nói vậy là sao?" Vị bác sĩ kia thành thật nói với anh"Cậu trúng tận bốn viên đạn toàn ngay chỗ hiểm, nói thật ngay cả tôi và những bác sĩ khác cho dù có cố gắng hết sức thì cũng khó có thể giữ được tính mạng của cậu nhưng cậu rất may mắn khi gặp bác sĩ Hạ. Chắc cậu không biết cô ấy là một cô gái tuy còn rất trẻ nhưng lại tài giỏi hơn người, chúng tôi vẫn còn thua xa cô ấy, bác sĩ Hạ là một bác sĩ rất kì quái không giống với những bác sĩ khác cô ấy thích chữa bệnh cho ai thì chữa, nhưng một khi được cô ấy chữa thì Diêm vương cũng không dám bắt, những người mắc bệnh nặng, nguy hiểm đều đến tìm cô ấy cầu cứu đưa rất nhiều tiền cho cô ấy nhưng cô ấy lại không hề để ý lạnh lùng quay người đi, trừ khi cô ấy có hứng thú còn nếu không cho dù trời có sập cô ấy cũng không cứu, cho nên mới nói cậu rất may mắn, bây giờ cả bệnh viện đều biết đến cậu." Dạ Thành Đông càng tò mò, hứng thú với vị bác sĩ Hạ này"Vậy hiện tại cô ta đang ở đâu?" "Anh đang tìm tôi?" Hạ Tử Quyên bước vào phòng dựa lưng vào tường khoanh tay nhìn anh. Vị bác sĩ ấy mỉm cười nhìn Hạ Tử Quyên"Bác sĩ Hạ đến rồi tôi không còn nhiệm vụ nữa." Nói xong, bác sĩ kia đi ra ngoài Dạ Thành Đông dùng ánh mắt sắc bén quan sát cô, trong mắt hiện lên tia hứng thú"Tại sao cô lại cứu tôi? Nghe nói cô là người rất tùy hứng muốn chữa cho ai thì chữa vậy tại sao cô lại chữa cho tôi?" Hạ Tử Quyên lấy từ trong túi áo ra một viên đạn, nhếch nhẹ môi" Vì tôi hứng thú với viên đạn anh trúng, nhìn sơ qua viên đạn này có kết cấu rất lạ, theo tôi thấy người bị trúng loại đạn này sẽ phải chịu đau đớn hơn khi trúng những viên đạn bình thường." Dạ Thành Đông nheo mắt nhìn cô"Cô vì hứng thú với viên đạn nên mới cứu tôi?" Hạ Tử Quyên bình thản, lưng vẫn dựa vào tường nói"Đúng vậy, bây giờ anh cũng đã không sao rồi, tôi cũng đã giải đáp thắc mắc của anh rồi, hết nhiệm vụ tôi rồi tôi đi đây." Bạch gia, Hạ Tử Quyên vừa bước xuống xe lập tức có người dẫn cô đi vào căn phòng bí mật, đó là nơi tra tấn, xử tội cực kỳ dã man của Bạch gia Hạ Tử Quyên trong lòng hứng khởi, hưng phấn, cô bước vào tất cả thuộc hạ đều cúi đầu chào cô, Bạch Nhã Băng đã ở đó đợi cô thấy cô đến Bạch Nhã Băng vui vẻ câu tay cô chỉ vào tên đã đắc tội hai người các cô vào tối hôm qua. Gã đàn ông đó có thể thấy được đôi mắt của Hạ Tử Quyên cực kỳ khát máu, nó giống như một con quỷ đang nhìn thấy con mồi và chuẩn bị hút máu vậy, rất đáng sợ. Hạ Tử Quyên lấy trong túi xách ra một lọ thủy tinh bên trong chứa một chất lỏng màu đỏ như máu, Bạch Nhã Băng cùng những thuộc hạ ở đó thấy cô lấy ra lọ thủy tinh ấy liền nuốt một ngụm nước bọt lùi ra xa nhất có thể, Hạ Tử Quyên mỉm cười nhìn người đàn ông đó, nụ cười ấy khiến người khác cảm thấy cái chết đã đến gần " Không sao! Cái này tôi chỉ mới chế ra vẫn chưa có lợi hại lắm, không cần lo." Vừa nói Hạ Tử Quyên vừa bóp miệng đổ chất lỏng ấy vào miệng của tên đàn ông ấy, đổ một cách thuần thục khiến chất lỏng màu đỏ ấy không bị đổ ra ngoài dù chỉ một giọt. Chỉ trong chốc lát, người đàn ông kia nằm lăn ra đất đau đớn, khổ sở vô cùng, Bạch Nhã Băng nhìn cô có chút ghê sợ tuy đã nhìn thấy cô làm như vậy nhiều lần rồi nhưng vẫn không tránh khỏi đổ mồ hôi lạnh, rùng mình "Quyên Quyên! Cái chất lỏng đó nó sẽ khiến người khác bị cái gì?"Hạ Tử Quyên bước đến câu cổ Bạch Nhã Băng nhướng mày, vui vẻ như không có chuyện gì"Cậu cứ xem đi rồi sẽ biết." Trên người của tên đàn ông đó bỗng xuất hiện rất nhiều dòi lút nhút bò ra từ trong người, mắt mũi miệng trong lỗ tai đều có dòi bò ra trong rất đáng sợ, kinh dị, Băng Nhã Băng cảm thấy buồn nôn, tay siết chặt lấy cánh tay của Hạ Tử Quyên những thuộc hạ ở đấy nhìn thấy đều toát mồ hôi lạnh, run như cầy sấy dù người đó không phải là họ. Hạ Tử Quyên mỉm cười thích thú"Đúng như mong đợi trở thành một cái xác khô." Bạch Nhã Băng khóc không ra nước mắt với cô bạn của mình, kéo tay cô bước nhanh ra ngoài"Quyên Quyên! Đi ra ngoài thôi ở đây nữa là tớ sẽ ói chết đó." Bước ra khỏi căn phòng đó, Hạ Tử Quyên hắc xì liên tiếp ba cái Bạch Nhã Băng liền cho người lấy áo khoác đem đến cho Hạ Tử Quyên, liên tục trách móc cô "Cậu đó chắc chắn bị cảm rồi, biết cơ thể của mình dễ bị cảm khi trời lạnh vậy mà đi ra ngoài lại mặc có một cái áo khoác mỏng như vậy." Vừa định mở miệng nói, Hạ Tử Quyên lại hắc xì liên tục, Hạ Tử Quyên mỉm cười, xoa xoa mũi mình"Tớ không sao chỉ bị cảm nhẹ chút thôi tớ cảm thấy bị cảm cũng có lợi đó, mũi tớ khỏi cần ngửi thấy mấy mùi kinh kia. À đúng rồi, tớ chuẩn bị thí nghiệm thêm một số thuốc mới cậu đi xem không?"Bạch Nhã Băng giật mình, lắc đầu không ngừng, đùa sao? Chỉ cần đứng ở ngoài cánh cửa của căn phòng đó là Bạch Nhã Băng đã cảm thấy ớn lạnh, sởn da gà hết rồi huống chi kêu cô vào đó xem, cô cố gượng cười"Không cần." Hạ Tử Quyên vẫn không buông tha nhìn sang đám thuộc hạ mỉm cười "thân thiện"" Các người có ai muốn vào trong đó xem thử không?" Đám thuộc hạ kia lắc đầu kinh sợ, cho bọn họ trăm lá gan cũng không dám bước vào tha kêu họ đi chém giết còn hơn là vào căn phòng đó. Thời gian dần trôi qua trời cũng đã tối, Hạ Tử Quyên lái xe quay trở về Dạ viên vừa về đến đã thấy Dạ Thành Đông ngồi phòng khách chờ cô, thấy cô về Dạ Thành Đông đứng dậy tiến đến gần cô, từ bên trong rất nhiều người hầu bước ra trên tay mỗi người là mỗi thứ khác nhau, có váy dạ hội, trang sức, túi xách, giày cao gót. Dạ Thành Đông không nhanh không chậm nói với cô"Em hãy đi thay đi, cùng tôi đi dự tiệc của tập đoàn Lưu thị." Hạ Tử Quyên không nói gì cùng với những người hầu đem đồ lên phòng thay, một lát sau cô bước xuống trong bộ lễ phục cúp ngực màu xanh da trời nhẹ nhàng, tóc cô được búi lên điểm nhẹ trên mái tóc cô là một đóa hoa màu xanh cùng tông với váy, đôi giày màu trắng đính đá, từ hoa tai, vòng cổ, lắc tay trên người cô đều lấp lánh, rất đẹp. Dạ Thành Đông nhìn cô không rời mắt từ lúc cô bước xuống, anh cũng thay một bộ vest màu đen, cà vạt màu xanh dương. Hạ Tử Quyên khoác tay vào tay anh bước lên chiếc Rolls-Royce màu đen. Đến nơi, bước vào trong buổi tiệc tất cả ánh mắt đều hướng về phía hai người nữ thì nhìn anh bằng ánh mắt say đắm, cực kỳ ghen tị với cô còn nam thì nhìn cô bằng ánh mắt thèm thuồng hận không thể ăn cô, cô quá xinh đẹp, quá quyến rũ. Dạ Thành Đông cảm thấy được những ánh mắt kia đang nhìn về phía cô anh lập tức quăng cho họ cặp mới lạnh lão, sắc bén như một lời cảnh cáo. Do cô bị nghẹt mũi nên mũi cô không nhạy khó có thể phân biệt được mùi, Hạ Tử Quyên cảm thấy khá mừng về điều này đỡ phải cho cô khó chịu. Nhưng cô không biết rằng có một ánh mắt thèm thuồng hận không thể nuốt cô vào bụng ngay bây giờ của Lưu Kim Bằng chủ tịch tập đoàn Lưu thị, tuy ông ta đã già rồi nhưng tính háo sắc vẫn không thể bỏ. Lưu Kim Bằng đã bỏ thuốc vào trong rượu rồi nhờ phục vụ đưa đến cho cô, Hạ Tử Quyên không nghi ngờ mà cầm lên uống Dạ Thành Đông bận xã giao với những người khác nhưng anh vẫn luôn để cô trong tầm mắt. Hạ Tử Quyên cảm thấy cơ thể có chút không ổn cô nhanh nhạy đoán ra trong rượu có vấn đề, cả người của cô nóng ran cô nhanh chóng bước nhanh vào nhà vệ sinh, vừa chuẩn bị bước vào cô loạng choạng muốn ngã thì có ai đó đã đỡ cô, đôi mắt cô như có một lớp sương bao phủ cô cố gắng tỉnh táo để nhìn. Lưu Kim Bằng? Hạ Tử Quyên nhìn thấy đôi mắt đầy dâm tà của ông ta cô liền biết người bỏ thuốc cô chính là tên dê già này. Hạ Tử Quyên vùng vẫy khỏi tay ông ta nhưng cả người cô không còn sức lực nữa. Dạ Thành Đông không thấy cô nữa liền nhanh chóng đi tìm thấy cô đang vùng vẫy trong tay của Lưu Kim Bằng, mặt anh tối sầm lại, đôi mắt tựa như có thể giết người nhanh chóng bước đến đoạt lấy cô từ tay Lưu Kim Bằng, giọng nói lạnh lẽo"Lưu tổng! Ông cũng to gan thật dám động đến người phụ nữ của tôi." Lưu Kim Bằng sợ hãi, cười cười phủ nhận nói với anh"Dạ tổng! Cậu cũng thật biết nói đùa tôi thì làm sao có lá gan dám động đến người phụ nữ của cậu chứ?" Dạ Thành Đông trừng mắt nhìn ông ta rồi nhìn cô gái đang trong lòng mình, anh biết cô đã bị trúng thuốc không chần chừ nhanh chóng bế cô rời khỏi buổi tiệc lên xe bảo thuộc hạ lái nhanh trở về. Đọc truyện Cô Vợ Bác Sĩ Của Tổng Tài Hắc Đạo Full, Đoạn trích Thấp thoáng đã bốn năm trôi qua kể từ ngày Dạ Ngân Tuyết chào đời, hôm nay là sinh nhật tròn bốn tuổi của Dạ Ngân Tuyết, những người có địa vị, chức to quyền rộng đều đến chúc mừng sinh nhật Dạ Ngân Tuyết, ai nấy cũng đều tặng những món quà rất đắt tiền cho tiểu công chúa này."Tuyết nhi! Con hãy xem đi cái váy màu hồng này rất dễ thương con hãy mặc cho ba mẹ và mọi người xem đi." Buổi tiệc đã kết thúc, bây giờ trong biệt thự chỉ còn lại những người thân thiết, bạn bè của anh và cô. Hạ Tử Quyên cầm một cái váy màu hồng lên đưa trước mặt Dạ Ngân Tuyết.Nhưng Dạ Ngân Tuyết không hề nhìn lấy dù chỉ một cái, cô bé lạnh lùng tỏ rõ thái độ không thích cái váy đấy, Tô Vũ nhìn Dạ Ngân Tuyết mà lắc đầu, ngao ngán"Quyên Quyên! Có phải chúng ta đã bị nhầm giới tính của Tuyết nhi rồi không? Chị hãy xem những đứa bé gái bằng tuổi Tuyết nhi khi nhìn thấy giày, túi xách, quần áo, váy công chúa đều thích còn Tuyết nhi thì hoàn toàn ngược lại nó chỉ thích mặc quần jean, áo thun những bộ đồ rất giống con trai."Hạ Tử Quyên thở dài lắc đầu"Tuyết nhi hoàn toàn khác với tiểu Hiên, tiểu Hiên nó quậy phá, nghịch ngợm bao nhiêu thì Tuyết nhi lại trầm tính, lạnh lùng bấy nhiêu." Xem thêm

cô vợ bác sĩ của tổng tài hắc đạo